Bạn đang xem chuyên mục

Nhân văn trong tôi

Nơi vầng trời tươi sáng

Nhân Văn trong tôi ư! Đó đơn giản là nơi tôi đã tìm thấy niềm đam mê của mình. Với tôi 3 năm qua thật tuyệt vời, đó là khoảng thời gian mà tôi được sống trong niềm đam mê của chính mình dưới mái trường đã bạc màu thời gian này. Nhân Văn…

Tạm biệt K56!

Chúc cho các bạn sinh viên K56 sẽ có một công việc đúng với ước mơ và có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Hãy cứ mỉm cười và hạnh phúc khi nhớ lại mình đã có một quãng đời sinh viên thật đẹp dưới ngôi nhà Nhân văn!

Thầy tôi!…

Tháng ba, khi cái rét đã nhường chỗ cho chuỗi ngày thời tiết ẩm ướt, khi lộc non đã lên xanh mơn mởn như ngàn ngọn nến lung linh trong đêm. Ngoài đường, trời đã tối, chỉ nghe thoang thoảng tiếng rao từ những chiếc xe đạp chuyên chở nỗi niềm…

“Tôi nên gọi Nhân văn là gì?…”

Ngày trước khi viết cảm nhận về mái trường cấp hai, cấp ba, tôi thường gọi, thường ví đó như ngôi nhà thứ hai thân thuộc của mình. Nơi đó lưu giữ một phần ngây ngô và vô tư nhất của bản thân mà giờ đây khi đã rời xa rồi, tôi buộc bản thân…